Tôi chưa bao giờ kể chuyện yêu đương thật sự của mình cho ai nghe đâu, cũng đúng thôi vì đó là chuyện riêng tư mà. Nhưng tối hôm nay ngồi buồn buồn thầy muốn kể cho các bạn nghe một mẫu chuyện nhỏ, rất nhỏ trong hành trình ngày tôi bắt đầu biết yêu cho đên bây giờ, kèm theo một câu hỏi và một món quà nếu ai trả lời được câu hỏi đó (chỉ là học trò của tôi thôi nhé). Nói thật nhé tôi là người rất đa tình, phải nhắc lại một lần nữa tôi là người rất đa tình, thế nhưng không phải người con gái nào đi qua cuộc đời tôi, tôi cúng nhớ mãi đến bây giờ. Mẫu chuyện mà tôi kể với các bạn là một chuyện có thực tuy nó chỉ đi qua như một cơn gió nhẹ nhưng mãi đên lúc này, lúc mà cái tuổi 30 cận kề vẩn còn cảm thấy bồi hồi mỗi lần nhớ lại.
Cách đây gần 4 năm, ngày tôi là một cậu sinh viên năm thứ 3 Đại học, năm đó tôi chuyển lên ở nhà ông cậu của Ngọc, nhà không có người ở (Ngọc là thằng em học cùng lớp) tại Làng SOS - Vinh -NA. Lên đó ở thật thoải mái, muốn chơi lúc nào thì chơi, ngủ lúc nào thì ngủ. Có hôm đi chơi, đi sinh nhật tới 3g sáng về mà cũng không có ai rầy la gì cả. Thật là sướng, tự do tự tại. Ngọc học rất giỏi, một sinh viên xuất sắc nhất của lớp, ở với Ngọc tôi thấy mình nhỏ bé hơn nó nhiều, mất đi cái tính tự kiêu vì luôn luôn cho mình là người thông minh hơn người, không cần học nhiều mà vẩn không thua kém mấy ai... Mà thôi, nếu các bạn có đọc thì cũng đã sốt ruột vì tôi nói kể chuyện yêu đương mà mãi tôi không kể đúng không ? Đừng sốt ruột nhé, kể ngay bây giờ.
Như tôi đã nói, chuyển chỗ trọ lên đó thật thoải mái và tự do nhưng cũng hơi buồn vì xa trường, xa chỗ sinh viên ở nên vắng vẽ. Khí là tôi cũng biết chút ít về đàn guitar nên đêm đêm thường hay ngồi đánh và hát một mình (Ngọc không thích đàn hát cho lắm), có một đêm trăng thanh, đêm ở phố nhưng thật yên tĩnh, yên tĩnh đến nao nao cả nổi lòng. Và thế là rất thích hợp cho xí ca đàn hát, những bài hát thật buồn và cô đơn biết nhường nào được cất lên từ anh chàng lãng tử thất mùa nhưng cũng đủ làm thôn thức lòng người. Ngày đó tôi hay hát bài gì các em biết không ? Đó là bài: Không còn mùa thu của nhạc sĩ nào tôi cũng không biết nữa nhưng có đoạn thế này: Không còn mùa thu trăng rơi bên thềm, không còn lời ru mơ trên môi mềm. Em đi tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang...Nã! Lại hơi dài dòng làm các em nóng ruột đúng không ? Nhưng phải kể thế mới hấp dẫn chứ. Không thích thì thôi nhưng nếu muốn nghe thì tôi kể tiếp nhé.
Đang mơ màng trong tiềng đàn và điệu hát thì bổng nhiên cái đàn trên tay đánh xòeng một cái, hình như ai đó ném hòn đá vào đàn của tôi. Mà đúng, hòn đá lăn xuồng thềm. Nhưng thật lạ là hòn đá này màu trắng, tò mò tôi cúi xuống nhặt. À, thì ra là một hòn đá được bọc trong tờ giấy. Lại tò mò nữa, bóc tờ giấy ra thì nhìn thấy hàng chữ viết bằng tay có ý ngợi khen: "Anh đánh đàn hay thật, đánh lớn lên em nghe với". Trời ơi! Lúc đó sướng rân cả người đi vì lần đâu tiên được khen. Thế nhưng, ai đấy nhỉ? Không biết ! Đêm đó tôi lại tiếp tục đánh đàn và hát trong vui sướng nhưng trong lòng cũng không thể không băn khoăn vì người khen mình vừa nãy là ai. Đêm đó là một đêm không ngủ.
Sáng dậy đi học về tìm hiểu, hỏi han thì được biết nách bên trái nhà tôi là một cô bé học năm thứ nhất, chuyên ngành Anh Văn -ĐH Vinh. Nách bên phải là cô bé học lớp 12 đang chuẩn bị sữa soạn thi đại học. Câu hỏi dùng dằng giữa trái và phải, ai là người ném tờ giấy khen mình hôm qua đây. Khó trả lời quá! Các bạn đoán là ai ? Chắc khó đoán quá đúng không ? Lân la làm quen được cả hai nhưng tôi cũng không giám mở miệng hỏi câu nào cả (Nói là quen vậy chứ cũng chỉ là nói chuyện qua tường bao vài lần) - người thành phố mà, mình chỉ là anh sinh viên nghèo.
Rồi ngày tháng cứ lẫn lữa trôi đi, một tháng, hai tháng rồi ba tháng câu hỏi đó vẩn chưa có câu trả lời. Nhưng không hiểu sao hồn tôi cứ bị hút sang phía bên phải, phía bên cô bé học 12. Mặc dầu cả hai cô đều xinh đẹp cả, thế mới lạ. Nói ra thì xấu hổ lắm, vì cứ toàn lân la ra sau nhà nhìn qua bờ bao để nhìn trộm cô bé học bài. Đi học về là chạy ra nhìn trộm cho bằng được mới thôi, trưa, chiều, tối đều thế. Nhưng hầu như là chỉ nhìn thấy nàng vào ban đêm vì nàng ngồi học bên cửa sổ sát ngay vách tường nhà tôi cũng là vì ban đêm không bị phát hiện. Thế mới khôn. Nhưng khổ cái đêm nào cũng có một cô bạn đến học cùng nàng. Lại thêm một đối tượng cho câu hỏi tôi còn băn khoăn. Bạo dạn, tôi ném hòn đá gói trong tờ giấy sang bàn nàng đang học với nội dung: Chim chích ngủ trên cành dưa; Khuya rồi đi ngủ học vừa thôi em.
Thế rồi thời gian trôi đi, tôi và nàng quen nhau thật sự nhưng cũng chưa giám hỏi một lời về cái đêm nhận được lời khen đó có phải là nàng khồng, thế mới kém cỏi chứ (cô bé học năm thứ nhất đại học nhà bên nách trái thì hầu như là không để tâm tới nữa). Hai người quen nhau nhưng chỉ nói chuyện bằng những tờ giấy ném qua ném lại chứ chưa rủ nàng đi chơi được vì nàng bận thi, thêm một lí do đặc biệt là bố nàng rất khó, khó đến cực đoan luôn. Có lần nào đó nói chuyện bằng lời thì cũng chỉ nói thầm qua khung cửa mà thôi.
Thích rồi nhưng chưa thể ngỏ lời vì tôi yếu đuối quá. Cứ mỗi lần định nói, tuy chỉ là nói bằng tờ giấy ném qua cửa sổ thôi cũng không giám, tay chân cứ như có ai giữ lại mỗi lần nghĩ đến viết lời yêu thương. Khổ hơn cái nữa là ngày nàng thi đại học lại cận kề, ngày nghỉ hè lại sáp sữa tới với tôi, tôi còn phải về quê chứ.
- Vô lí thật, mình cũng xông xáo trong chuyện này lắm sao lần này kém đến thế -Tôi tự hỏi mình.
Cũng phải đến lúc nói ra cả thôi, và thế là nói. Nhưng than ôi! cũng chỉ dùng hai câu thơ con cóc để nói.
"Từ ngày ánh mắt gặp em
Là ngày câu hát vỡ đôi hẹn thề"
Nàng cầm tờ giấy lên đọc rồi cười, trời ơi, sao mà em cười đẹp vậy? Cái nụ cười như hút cả hôn tôi vào trong. Đúng lúc đó, cửa nhà nàng kêu cái cạch, bố nàng đang xuống, nàng ngồi ngay xuống ghế học bài tiếp mà tờ giấy vừa viết định ném sang không được bay qua cửa sổ. Tôi thì lủi bạt mạng vào nhà.
Chiều hôm ấy, tôi lên xe về quê, nghỉ hẻ cả tuần nay rồi Ngọc dục liên tục: anh có cái chi mà không chịu về. Thế là đành ôm ấp trong tim sự chờ mong ngày trở lại. Hai tháng hè cũng trôi qua, dù nó lâu lắc như hai năm trời. Hối hả chạy xuống Vinh với một mong ước duy nhất là được gặp lại nàng, nhìn trộm nụ cười xinh đẹp của nàng. Trong lòng luôn đinh ninh một điều chắc như đinh đóng cột: Nàng cũng đã thích tôi, và chắc chắn lần này xuống tôi sẽ kể hết cho nàng về mọi nhớ mong và chờ đợi, rồi cả sự yêu thương nữa.
Tới nơi, tôi được tin nàng đậu vào đai học Kinh tế Quốc Dân ở Hà Nội và đi học hai hôm nay rồi. Hụt hẩng vô cùng, buồn đến vô cùng, tất cả như đổ sập xuống. Thời điểm đó là lúc tôi bắt đầu năm thứ tư đại học, năm mà tôi ra trường. Ngày ra trường, tôi có ghé hỏi dò la về việc nàng đã nghĩ hè chưa (Chỉ giám hỏi qua đứa em mới học lớp sáu) và được biết là nàng không về hè, ở lại học thêm ngoại ngữ. Thế là hết mọi mộng ước ! Có gì buồn hơn thế? Đến mãi bây giờ lòng vẩn thấy xốn xang mỗi lần nghĩ về cái ngày đó.
(.......................................)
Này! Các bạn! Chuyện hết rồi đó.
Không biết nàng có hiểu hai câu thơ tỏ tình của tôi không nhỉ? Chắc chắn là cô ấy không hiểu hết ý nghĩa của nó. Tôi nhờ các bạn đó: Hai câu thơ đó có ý nghĩa như thế nào ? vì sao tôi lại viết như vậy ? Ai trả lời đúng sẽ có quà.